-Nguyễn Thiên Thy
Rùng mình hơi thở gió đầu Đông
Hun hút mưa gầy thêm góc phố
Ai lén tìm bóng chiều qua ngõ
Vũng nhớ nào ướt ...dấu chấm than.
Thơ cũ mèm chiều bỗng đi hoang
Đuổi bắt nụ cười ai vội vã
Cổ tích thăng hoa từ mắt lá
Hồn nhiên sao qúa đỗi ngọt ngào!
Cơn mưa chiều sỏi đá xôn xao
Trong vắt vườn thơ màu áo trắng
Ai về đánh rơi vài giọt nắng
Có giọt nào dành tặng riêng tôi?
Lang thang tìm đếm nhịp bồi hồi
Thương dáng ngoan hiền như lá cỏ
Mùa đông cuộn tròn trong nỗi nhớ
Tự khúc chiều rét ngọt bờ môi...
Posted on Friday, March 23, 2007 - 11:17