Nổi buồn ảo giác
Cơn buồn trở giấc nghe lênh đênh
Vòng tay đơn chiếc ủ muộn phiền
Mắt ướt nhạt mi nhoà hứa hẹn
Mềm môi vị cay lỡ nhân duyên
Linh hồn ưu uất như nấm mộ
Thoáng những ơ hờ của quay quắt
Sợi nhớ mong manh rất khập khễnh
Đưa về thần thoại thuở mây bay
Chuyện của ngày xưa một tình thơ
Ai viết cho ai những đợi chờ
Để lòng khi không mang trống vắng
Hụt hẫng từng hồi ở bến mơ
Cơn buồn tăm tối tản mác ra
Từng dòng câm nin chợt vỡ òa
Thấm xuống tâm tư buốt lạnh lắm
Úa tàn ngày tháng một mình qua
Tiếng khóc nghẹn ngào từ vực sâu
Như trái tim đau đang nát nhàu
Những mưa những gió đang dẫm nát
Hứa hẹn ngày cũ gỡi bễ dâu
Ảo ảnh từ đó trong thi ca
Vương vất hồn trong ký ứa lòa
Chụp bắt hoang vu về ngang lối
Ngôn tự trong tim chỉ nhạt nhoà
Posted on Friday, March 23, 2007 - 11:31